-
-
-
- Lớp 2
- Tự nhiên và xã hội
- Tiếng việt
- Toán học
- Tiếng Anh
- Đạo đức
- Âm nhạc
- Mỹ thuật
- HĐ trải nghiệm, hướng nghiệp
- Lớp 4
- Khoa học
- Tiếng việt
- Toán học
- Đạo đức
- Tiếng Anh
- Lịch sử và Địa lí
- Công nghệ
- HĐ trải nghiệm, hướng nghiệp
- GD Thể chất
- Âm nhạc
- Lớp 5
- Khoa học
- Toán học
- Tiếng việt
- Tin học
- Tiếng Anh
- Đạo đức
- Lịch sử và Địa lí
- HĐ trải nghiệm, hướng nghiệp
- Lớp 6
- Công nghệ
- Tin học
- Lịch sử và Địa lí
- GDCD
- Ngữ văn
- Toán học
- Khoa học tự nhiên
- Tiếng Anh
- Âm nhạc
- Mỹ thuật
- HĐ trải nghiệm, hướng nghiệp
- Lớp 7
- Tiếng Anh
- GDCD
- Toán học
- Công nghệ
- Tin học
- Ngữ văn
- Lịch sử và Địa lí
- Khoa học tự nhiên
- HĐ trải nghiệm, hướng nghiệp
- Âm nhạc
- Lớp 8
- Tiếng Anh
- GDCD
- Toán học
- Công nghệ
- Ngữ văn
- Khoa học tự nhiên
- Lịch sử và Địa lí
- HĐ trải nghiệm, hướng nghiệp
- GD Thể chất
- Âm nhạc
- Lớp 9
- Tiếng Anh
- GDCD
- Toán học
- Công nghệ
- Tin học
- Ngữ văn
- Khoa học tự nhiên
- HĐ trải nghiệm, hướng nghiệp
- Lịch sử và Địa lí
- Lớp 10
- Hóa học
- Tiếng Anh
- Lịch sử
- Sinh học
- Địa lí
- Vật lí
- Tin học
- Toán học
- GD kinh tế và pháp luật
- Công nghệ
- Ngữ văn
- HĐ trải nghiệm, hướng nghiệp
- GD Thể chất
- GD Quốc phòng và An ninh
- Lớp 11
- Hóa học
- Tiếng Anh
- Vật lí
- Tin học
- Toán học
- Địa lí
- Công nghệ
- Lịch sử
- Ngữ văn
- Sinh học
- GD Thể chất
- GD Quốc phòng và An ninh
- GD kinh tế và pháp luật
- HĐ trải nghiệm, hướng nghiệp
-
-
- KHÁM PHÁ
-
-
-
-
-
-
-
-
- FAVORITES
-
- Hỏi đáp
- Ngữ Văn
- Lớp 12
- Đề: Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh, đánh giá hai đoạn trích sau: ( Lược phần đầu truyện: Nhân vật " tôi" (là một hành khách trên chuyến bay) kể về một bà cụ lần đầu tiên đi máy bay. khi máy bay ra khỏi vùng thời
Đề: Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh, đánh giá hai đoạn trích sau: ( Lược phần đầu truyện: Nhân vật " tôi" (là một hành khách trên chuyến bay) kể về một bà cụ lần đầu tiên đi máy bay. khi máy bay ra khỏi vùng thời
Đề: Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh, đánh giá hai đoạn trích sau:
( Lược phần đầu truyện: Nhân vật " tôi" (là một hành khách trên chuyến bay) kể về một bà cụ lần đầu tiên đi máy bay. khi máy bay ra khỏi vùng thời tiết xấu, bà cụ thích thú nhìn ngắm mây bay bên ngoài cửa sổ và bắt chuyện với " tay vận comple" nhưng không được hắn đáp lại. Bà cụ không ăn gì mà chỉ xin một cốc nước lúc cô tiếp viên mang đồ đến phục vụ. Khi máy bay bay qua vùng vĩ tuyến 17, nhân vật tôi thiu thiu ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng quát của tay vẫn comple nạt bà cụ )
Tôi giật bắn mình. Tôi bị giằng khỏi giấc ngủ không phải vì tiếng quát, tay ngồi cạnh tôi không quát to tiếng, chỉ nạt, nạt khẽ thôi, đủ nghe. Nhưng âm hưởng của nỗi hoảng hốt và sự cục cằn trong giọng y như tát vào mặt người ta. Thận trọng, tôi liếc nhìn. Khói thuốc và cặp vai to đùng của y che khuất cả bà cụ già, cả ô cửa sổ.
- Này, cô kia, cô nhân viên! - Y sang trọng đứng dậy mắng - Tới mà nhìn! Đây là hàng không hay là cái xô bếp? Là phi cơ hay là cái miếu thờ thế này, hả?
- Van bác... - Bà cụ sợ sệt - Bác ơi, van bác... Chẳng là, bác ạ, bữa nay giỗ thằng cả nhà tôi. Non ba chục năm rồi, bác ơi, tôi mới lên được đến miền cháu khuất.
Tay nọ gần như bước xéo lên đùi tôi, xấn ra lối đi. Bộ mặt hồng hào bừng bừng giận dữ và khinh miệt.
Bà cụ ngồi, lặng phắt, lưng còng xuống, hai bàn tay chắp lại, gầy guộc. Trên chiếc bàn gấp bày đĩa hoa cúng, nải chuối xanh, mấy cái phẩm oản và ba cây nhang cắm trong chiếc cốc thuỷ tinh đựng gạo. Một bức ảnh ép trong tấm kính cỡ bàn tay để dựng vào thành cốc.
Cô tiếp viên vội đi tới. Cô đứng sững bên cạnh tôi. Không hề kêu lên, không thốt một lời, cô lặng nhìn.
Máy bay vươn mình nâng độ cao vượt qua trần mây. Sàn khoang dốc lên. Cái bàn thờ nhỏ bé bỏng của bà cụ già hơi nghiêng đi. Tôi xoài người sang giữ lấy cái khung ảnh. Tấm ảnh được cắt ra từ một tờ báo, đã cũ xưa, nhưng người phi công trong ảnh còn rất trẻ.
Khói nhang nhả nhè nhẹ, bốc lên dìu dịu, mờ mỏng trong bầu không khí lành lạnh của khoang máy bay. Những cây nhang trên trời thẳm toả hương thơm ngát. Ngoài cửa sổ đại dương khí quyển ngời sáng.
( "Mây trắng còn bay " của Bảo Ninh )
( Lược phần đầu: Nhân vật tôi từ chiến khu về tiếp quản Thủ đô và ghé thăm nhà cô Hiền -chị em đôi, con dì ruột với mẹ của anh. Qua lời kể của nhân vật tôi, cô Hiền là một người Hà Nội bình thường, vô danh nhưng cũng như những người Hà Nội bình thường khác, cô đã cùng Hà Nội, cùng đất nước trải qua những biến động, thăng trầm nhưng vẫn giữ được cốt cách Hà Nội, cái bản lĩnh văn hóa của người Hà Nội. Cô sống thẳng thắn, chân thành, không giấu giếm, quan điểm, thái độ riêng của mình với mọi hiện tượng xung quanh...)
Gần ba chục tuổi cô mới đi lấy chồng, không lấy một ông quan nào hết, cũng chẳng hứa hẹn gì với đám nghệ sĩ văn nhân, đùa vui một thời còn son trẻ thế là đủ, bây giờ phải làm vợ, làm mẹ, cô chọn bạn trăm năm là một ông giáo cấp Tiểu học hiền lành, chăm chỉ, khiến cả Hà Nội phải kinh ngạc. Có gì mà kinh ngạc, cô đã tính trước cả. Sau khi sinh đứa con gái út, người con thứ năm, cô nói với chồng: “ Từ nay là chấm dứt chuyện sinh đẻ, bốn mươi tuổi rồi, nếu ông và tôi sống đến sáu chục thì con út đã hai mươi, có thể tự lập được, khỏi phải sống bám vào các anh chị.” Là thôi hẳn.
Cô bảo tôi: “Mày bắt nạt vợ mày quá, không để nó tự quyết định bất cứ việc gì, vậy là hỏng. Người đàn bà không là nội tướng thì cái gia đình ấy cũng chả ra sao.” Khi các con còn nhỏ, ngồi vào bàn ăn cô thường chú ý sửa chữa cách ngồi, cách cầm bát cầm đũa, cách múc canh, cả cách nói chuyện trong bữa ăn. Cô vẫn răn dạy con tôi: “Chúng mày là người Hà Nội thì cách đi đứng nói năng phải có chuẩn, không được sống tùy tiện, buông tuồng”. Có lần tôi cãi: “Chúng tôi là người của thời loạn, các cụ lại bắt dạy con cái theo thời bình là khó lắm”. Cô ngồi ngẩn ra một lúc, rồi bảo: “Tao chỉ dạy chúng nó biết tự trọng, biết xấu hổ, còn sau này muốn ra sao là tùy.”…
("Một người Hà Nội " của Nguyễn Khải )
Câu trả lời này dùng AI, hãy kiểm tra lại trước khi sử dụng
Hai đoạn trích trong bài văn nghị luận này đều thể hiện những khía cạnh sâu sắc của con người và xã hội, nhưng lại tập trung vào hai chủ đề và cảm xúc khác nhau. Đoạn trích từ "Mây trắng còn bay" của Bảo Ninh khai thác tâm trạng và số phận của bà cụ trong chuyến bay, còn đoạn trích từ "Một người Hà Nội" của Nguyễn Khải lại nêu bật tinh thần và con người Hà Nội qua nhân vật cô Hiền. Phân tích hai đoạn trích sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về nét văn hóa và tâm lý của con người trong bối cảnh xã hội.
Đoạn trích đầu tiên, từ "Mây trắng còn bay", sử dụng hình ảnh bà cụ chưa quen với máy bay để thể hiện sự tĩnh lặng bên trong, trái ngược với sự ồn ào bên ngoài. Bà cụ trân trọng giây phút này, mặc dù phải đối mặt với sự thô lỗ của tay vận comple. Hình ảnh khói hương bay lên cùng với tấm ảnh người đã khuất tạo ra một không gian vừa thiêng liêng vừa đau buồn. Khung cảnh chuyến bay, sự xô bồ của xã hội hiện đại khiến bà cụ trở thành biểu tượng cho thế hệ trước, những người đã chịu đựng và mất mát trong cuộc sống. Cảm xúc của nhân vật “tôi” cũng được thể hiện rõ nét, phản ánh niềm đồng cảm với bà cụ và nỗi bất lực khi chứng kiến sự bất công trong xã hội.
Ngược lại, đoạn trích từ "Một người Hà Nội" tập trung vào tính cách, phẩm chất của con người Hà Nội thông qua hình ảnh cô Hiền. Cô Hiền giữ gìn bản sắc và giá trị văn hóa giữa bối cảnh xã hội thay đổi. Cô là người phụ nữ tự chủ, quyết đoán trong việc lập kế hoạch cho cuộc đời và gia đình của mình. Những quan điểm của cô về cuộc sống gia đình và giáo dục con cái thể hiện ý thức trách nhiệm và sự tôn trọng đối với truyền thống văn hóa. Sự hiện đại trong tư duy và lối sống của cô Hiền được thể hiện qua cách cô giáo dục con cái, nhấn mạnh sự tự lập, tự trọng và tính cách sống có chuẩn mực.
Tuy nhiên, điểm chung của hai đoạn trích đó là sự phản ánh những giá trị con người trong hoàn cảnh lịch sử và văn hóa khác nhau. Bà cụ đại diện cho thế hệ đã trải qua nhiều khổ đau, còn cô Hiền mang đến một hình mẫu mới cho phụ nữ, dám sống và dám nói lên tiếng nói của mình. Điều này cho thấy một sự chuyển mình trong xã hội Việt Nam, từ những nỗi đau trong quá khứ đến những khát vọng mới trong tương lai.
Kết luận, cả hai đoạn trích đều có giá trị nghệ thuật cao, truyền tải những thông điệp về con người và văn hóa Việt Nam. Qua đó, chúng ta có thêm nhiều góc nhìn về cuộc sống, về giá trị của những mối quan hệ, về cách mà mỗi cá nhân có thể khẳng định mình giữa dòng chảy của thời gian và lịch sử. Mỗi nhân vật, dù ở hoàn cảnh nào, đều thể hiện được bản lĩnh sống và phẩm giá của con người, điều này thật đáng trân trọng.
Đoạn trích đầu tiên, từ "Mây trắng còn bay", sử dụng hình ảnh bà cụ chưa quen với máy bay để thể hiện sự tĩnh lặng bên trong, trái ngược với sự ồn ào bên ngoài. Bà cụ trân trọng giây phút này, mặc dù phải đối mặt với sự thô lỗ của tay vận comple. Hình ảnh khói hương bay lên cùng với tấm ảnh người đã khuất tạo ra một không gian vừa thiêng liêng vừa đau buồn. Khung cảnh chuyến bay, sự xô bồ của xã hội hiện đại khiến bà cụ trở thành biểu tượng cho thế hệ trước, những người đã chịu đựng và mất mát trong cuộc sống. Cảm xúc của nhân vật “tôi” cũng được thể hiện rõ nét, phản ánh niềm đồng cảm với bà cụ và nỗi bất lực khi chứng kiến sự bất công trong xã hội.
Ngược lại, đoạn trích từ "Một người Hà Nội" tập trung vào tính cách, phẩm chất của con người Hà Nội thông qua hình ảnh cô Hiền. Cô Hiền giữ gìn bản sắc và giá trị văn hóa giữa bối cảnh xã hội thay đổi. Cô là người phụ nữ tự chủ, quyết đoán trong việc lập kế hoạch cho cuộc đời và gia đình của mình. Những quan điểm của cô về cuộc sống gia đình và giáo dục con cái thể hiện ý thức trách nhiệm và sự tôn trọng đối với truyền thống văn hóa. Sự hiện đại trong tư duy và lối sống của cô Hiền được thể hiện qua cách cô giáo dục con cái, nhấn mạnh sự tự lập, tự trọng và tính cách sống có chuẩn mực.
Tuy nhiên, điểm chung của hai đoạn trích đó là sự phản ánh những giá trị con người trong hoàn cảnh lịch sử và văn hóa khác nhau. Bà cụ đại diện cho thế hệ đã trải qua nhiều khổ đau, còn cô Hiền mang đến một hình mẫu mới cho phụ nữ, dám sống và dám nói lên tiếng nói của mình. Điều này cho thấy một sự chuyển mình trong xã hội Việt Nam, từ những nỗi đau trong quá khứ đến những khát vọng mới trong tương lai.
Kết luận, cả hai đoạn trích đều có giá trị nghệ thuật cao, truyền tải những thông điệp về con người và văn hóa Việt Nam. Qua đó, chúng ta có thêm nhiều góc nhìn về cuộc sống, về giá trị của những mối quan hệ, về cách mà mỗi cá nhân có thể khẳng định mình giữa dòng chảy của thời gian và lịch sử. Mỗi nhân vật, dù ở hoàn cảnh nào, đều thể hiện được bản lĩnh sống và phẩm giá của con người, điều này thật đáng trân trọng.
Đăng phản hồi
© 2025 Học Tốt Online - Chia Sẻ Tài Liệu Học Tập và Giải Bài Tập Miễn Phí
Vietnamese
