/Mở bài thôi ạ/ Đề bài: Bàn về giá trị thẩm mĩ của văn học, có ý kiến cho rằng: “Cái đẹp mà văn học đem lại không phải là cái gì khác hơn cái đẹp của sự thật đời sống được khám phá một cách nghệ thuật”.Em hiểu ý

/Mở bài thôi ạ/ Đề bài: Bàn về giá trị thẩm mĩ của văn học, có ý kiến cho rằng: “Cái đẹp mà văn học đem lại không phải là cái gì khác hơn cái đẹp của sự thật đời sống được khám phá một cách nghệ thuật”.Em hiểu ý kiến trên như thế nào? Phân tích nhân vật “Con bé” trong truyện “Thế giới của con” của nhà văn Dương Hằng để làm sáng tỏ ý kiến trên.
Câu trả lời này dùng AI, hãy kiểm tra lại trước khi sử dụng
Ý kiến “Cái đẹp mà văn học đem lại không phải là cái gì khác hơn cái đẹp của sự thật đời sống được khám phá một cách nghệ thuật” nhấn mạnh rằng văn học không chỉ đơn thuần là việc sáng tạo ra những hình ảnh, câu chuyện đẹp mà còn là việc khám phá và phản ánh vẻ đẹp của cuộc sống và con người một cách nghệ thuật. Nghĩa là, cái đẹp trong văn học được hình thành từ sự thật cuộc sống, được nhìn nhận và chuyển tải qua lăng kính sáng tạo của tác giả. Điều này cho thấy, để có được cái đẹp trong văn học, cần phải đi sâu vào những khía cạnh của đời sống, tìm kiếm và thể hiện được những giá trị chân thật, mà ở đó, cái đẹp có thể tồn tại và tỏa sáng.

Nhân vật “Con bé” trong truyện “Thế giới của con” của Dương Hằng là một minh chứng rõ nét cho ý kiến này. “Con bé” đại diện cho những tâm hồn non nớt, trong sáng nhưng cũng đầy trăn trở trước thực tại cuộc sống. Nhân vật này không chỉ đơn thuần là một đứa trẻ, mà qua hình ảnh của “Con bé”, tác giả đã khắc họa được vẻ đẹp của sự hồn nhiên, sự ngây thơ nhưng cũng là những nỗi đau và nỗi lo lắng mà trẻ em phải đối mặt trong xã hội hiện đại.

Tác giả đã tinh tế thể hiện những suy nghĩ và cảm xúc của “Con bé” qua những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày - từ việc chơi đùa, đến những khoảnh khắc đau thương khi phải chứng kiến những mâu thuẫn gia đình, những khó khăn trong cuộc sống. Những hình ảnh đó không chỉ làm nổi bật vẻ đẹp của sự hồn nhiên trong tâm hồn trẻ thơ mà còn chỉ ra sự trớ trêu trong cuộc sống khi sự vô tư, lạc quan bị đe dọa bởi những thực trạng phức tạp xung quanh.

Ví dụ, khi “Con bé” nhìn thấy gia đình bạn bè có những mâu thuẫn, có những điều mất mát, nó cảm nhận được nỗi buồn và sự bối rối. Qua sự quan sát và trải nghiệm này, tâm hồn của “Con bé” trở nên phong phú hơn, đồng thời ánh sáng của cái đẹp trong sự thật đời sống được làm nổi bật khi nó tìm cách giải quyết hay đối mặt với những vấn đề của riêng mình.

Như vậy, nhân vật “Con bé” không chỉ hiện lên như một hình mẫu của tuổi thơ trong sáng, mà còn góp phần làm rõ thêm về giá trị thẩm mỹ của văn học thông qua việc hiện thực hóa những cảm xúc, những suy tư sâu sắc về cuộc sống. Qua đó, Dương Hằng đã thành công trong việc truyền tải thông điệp rằng, văn học chính là thước đo vẻ đẹp của sự thật đời sống, được khám phá và trình bày thông qua những nhân vật, câu chuyện mang đậm tính nhân văn và nghệ thuật.
Đăng phản hồi