Mẹ tôi sinh tôi ở thành phố, lúc tôi được bố mẹ cho về quê thì ông nội tôi đã mất rồi. Ông không có ảnh để lại. Bà bảo bố tôi rất giống ông. Nhưng tôi lại thấy bố tôi giống bà, nhất là cái mũi và khi bà

Mẹ tôi sinh tôi ở thành phố, lúc tôi được bố mẹ cho về quê thì ông nội tôi đã mất rồi. Ông không có ảnh để lại. Bà bảo bố tôi rất giống ông. Nhưng tôi lại thấy bố tôi giống bà, nhất là cái mũi và khi bà cười. Bố tôi cười y như thế. Bà dẫn tôi ra vườn, đến cạnh cái bể đựng nước, chỉ vào cây mít: - Ông mất từ ngày nó chưa ra quả. Tới giữa vườn, bà trỏ cây nhãn: - Lúc ông đi, nó mới cao bằng cháu. Ra bờ ao, có cây sung cành lá rùm ròa, thân cây ngả ngả, nhoài là là, xỏa lá cành xuống gần mặt nước, bà kể: - Cây này ông trồng, rồi ông uốn nó xuống để cho cá ăn sung. Bố cháu ngày bé cứ cưỡi lên thân cây như cưỡi ngựa ấy. Có bận lăn tòm xuống ao, ướt như chuột.Nhìn sang bên kia, viền quanh bờ ao là cả một bờ tre bao kín. - Tre ông trồng đấy - Bà bùi ngùi - ông định làm lại cái bếp. Tre chưa kịp đảnh cây thì ông ra đồng nằm. Mộ ông kề bên mảnh ruộng hai sào của nhà giữa cánh đồng. Vi vu gió là gió. Lui vào phía trong bờ ao vài bước chân, là cây táo ngọt, quả nhon nhon bằng đầu ngón tay giữa của trẻ con, ăn ngọt đến no thì thôi. Bà bảo: - Táo có gai, nhưng quả nó lành. Muốn ăn phải chọc cho rơi xuống, không trèo được, không lo trẻ bị ngã. Vì thế ông trồng cho vui vườn. Vườn của ông theo lời chỉ dẫn của bà tôi, có nhiều thứ câyVào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm cụi vun xới ra sao. Dù chỉ hoàn toàn là tưởng tượng, nhưng bóng hình ông không thể nhạt nhòa khi cây vườn còn mãi mãi xanh tươi, cảnh trí và sự sắp đặt các loại cây, từng loại cây đều là có chủ định và có khoa học. Tết đến, hoa mận nở trắng. Đầy vườn lá xanh non. Sang xuân, thì hoa bưởi, hoa chanh, hoa nhãn. Mẫu đơn thì đơm bông cả bốn mùa. Các Tết được sống ở quê, đêm giao thừa nào bà tôi cũng đặt một mâm cúng lên mặt bể nước để vái vọng trời đất và mời ông trở về vui với con cháu cho cây vườn đỡ nhớ, cho cửa nhà yên vui... Đến tận bây giờ tôi không sao quên được. Mảnh vườn ấy là Vườn ông - Vườn xuân... câu 1: theo văn bản, vì sao ông tôi trồng cây táo trong vườn câu 2: nhận xét về tình cảm của nhân vật tôi dành cho ng ông
Câu trả lời này dùng AI, hãy kiểm tra lại trước khi sử dụng
Câu 1: Theo văn bản, ông của nhân vật "tôi" trồng cây táo trong vườn với lý do để tạo niềm vui cho khu vườn. Bà của nhân vật cho biết rằng cây táo có gai, nhưng quả của nó thì lành, không gây nguy hiểm cho trẻ em. Để ăn quả táo, trẻ con chỉ cần chọc cho nó rơi xuống mà không cần trèo lên cây, tránh được những rủi ro như bị ngã. Điều này cho thấy rằng ông rất chu đáo và có ý thức chăm sóc cho thế hệ sau, bảo vệ sự an toàn cho trẻ nhỏ. Cây táo không chỉ là một loại cây ăn quả mà còn mang ý nghĩa tình cảm, thể hiện sự quan tâm và yêu thương của ông dành cho con cháu.

Câu 2: Tình cảm của nhân vật "tôi" dành cho ông là rất sâu sắc và chân thành. Dù chưa bao giờ được nhìn thấy ông, nhưng qua lời kể của bà, nhân vật vẫn có thể hình dung ra hình ảnh của ông một cách rõ nét. Nhân vật cảm nhận được sự gắn bó với ông thông qua các loại cây mà ông đã trồng trong vườn, và sự chăm chỉ, cặm cụi của ông khi vun trồng chúng. Sự kết nối này càng mạnh mẽ hơn khi nhân vật nhớ lại những hình ảnh và câu chuyện mà bà kể, cho thấy rằng kỷ niệm về ông vẫn sống mãi trong tâm trí của nhân vật. Điều này thể hiện một tình cảm đầy kính trọng và nhớ nhung, cho thấy nhân vật coi ông như một phần không thể thiếu của cuộc sống và gia đình mình.
Đăng phản hồi