Phân tích nhân vật ông Sáu Lục trong tác phảm ngân hàng ông Sáu Lục của nhà văn Nguyễn nhật ánh (khoảng 30 - 40) Nhà ông Sáu Lục có tiệm đồ điện khá lớn, lúc nào cũng tấp nập khách ra vô. Nhưng thiệt ra, ông Sáu Lục được biết

Phân tích nhân vật ông Sáu Lục trong tác phảm ngân hàng ông Sáu Lục của nhà văn Nguyễn nhật ánh (khoảng 30 - 40) Nhà ông Sáu Lục có tiệm đồ điện khá lớn, lúc nào cũng tấp nập khách ra vô. Nhưng thiệt ra, ông Sáu Lục được biết tới như một ngân hàng cho mượn tiền nổi danh trong xóm. Ông có cách cho vay rất kỳ lạ. Phải để lại nhà ông thứ gì đó, rồi mới được lấy tiền về. Có một lần má tui túng bấn quá, đành ôm cái nồi cơm điện mới sắm ra tiệm ông Sáu Lục. Ông hỏi:   – Thím đem cầm cái nồi này có phải để lấy tiền mua gạo thiệt không?   – Không phải lo cơm cho sắp nhỏ, tui chẳng ra đây làm gì đâu anh Sáu ơi! – Má tui giận lắm, mà vẫn phải nén giọng.   – Cái nồi điện này tui không ưng! Thím có thứ gì khác thì mang ra đây, rồi lấy tiền về đong gạo.   Hai má con nghĩ nát nước mới thấy trong nhà còn cái ghế bành cẩn ốc. Được một điều ông ít khi cằn kèo. Người ta cần bao nhiêu, ông cho mượn bấy nhiêu. Cả tháng sau đó, má tui phải chắt mót mới chuộc được cái ghế. Tới gian nhà sau của ông Sáu, tui muốn phát ngợp trước cơ man đồ đạc. Đủ thứ đủ loại đồ dùng của các nhà trong xóm chất đống nơi đây. Có thứ chắc gửi lâu lắm rồi, mạng nhện giăng đầy. ‘Sao ông Sáu không bán bớt đi?” – Tui hỏi. Ông Sáu Lục lắc đầu: “Không bán. Cứ giữ chơi vậy đó!”   Có khi tới cuối tháng, thiếu tiền đóng học phí, tụi tui đứa dắt xe đạp, đứa mang cái máy nghe băng học tiếng Anh, hy vọng ông Sáu cho mượn chút tiền. Ông Sáu lắc đầu quầy quậy: “Mấy thứ này, tao mà nhận, tụi bay tới trường bằng cái gì?”. Và ông còn nạt thêm: “Tiền học tụi bay đem đi nướng vô chơi điện tử chớ gì. Tao rành quá mà. Dẹp, không có vay mượn gì hết. Tối nay tao qua méc chuyện này với ba má tụi bây!”. Cả bọn tiu nghỉu. Ông Sáu Lục này lạ thiệt, suốt ngày ngồi trong tiệm làm đồ điện, vậy mà tụi nhỏ làm gì, chơi gì, ông cũng rành rẽ hết ráo.   Tháng rồi, má tui bịnh nằm một chỗ. Sắp tới kỳ đóng tiền may đồng phục, tui không biết kiếm đâu cho ra 120 ngàn. Xót má, tui không nỡ xin. Đi chợ mua rau mà mặt mũi tui quạu đeo. Bất thần, tui vấp phải ai đó đứng cản ngay trước mặt. Ngước lên, là ông Sáu Lục. “Sao? Có muốn ra tiệm của tao làm không?”. Ra tiệm làm nghĩa là có tiền. Có tiền nghĩa là bớt cho má một khoản lo. Tui gật đầu liền tức khắc.   Buổi sáng, tui ra tiệm điện, học quấn dây mô-tơ. Phải kỹ lưỡng và tỉ mỉ lắm. Mấy bữa đầu tui làm lụp chụp, nhưng rồi ông Sáu chỉ bảo tới nơi, nên dần dà tui quấn dây nghiêm ngắn lắm. Ba tuần học việc và làm việc, tui được trả 200 ngàn, dư sức đóng tiền đồng phục và mua tập vở sửa soạn trước năm học mới.   Tui vẫn được làm thêm ngoài tiệm điện của ông Sáu Lục, tự kiếm tiền trang trải việc học phụ cho má, Thỉnh thoảng, tui chạy xuống cái kho gian nhà sau tiệm, thấy rất nhiều đồ đạc cũ kỹ ngày xưa vẫn còn nguyên. Ông Sáu Lục không hề bán chúng. Nghĩ hoài, tui mới hiểu, ông Sáu Lục không phải là người cho cầm đồ mượn tiền. Ông chỉ giúp những người nghèo hơn lúc khó khăn mà thôi. Lấy tiền dễ dàng quá, người ta không biết quý, nên ông mới nhận cầm những thứ không thật cần thiết. Hồi đó, ông không chịu nhận cái nồi cơm điện của má con tui là vậy…   Có nhiều việc, phải lớn một chút tui mới hiểu hết thâm ý sâu xa. Hiểu rồi bỗng thấy thật thương, thật xúc động.
Câu trả lời này dùng AI, hãy kiểm tra lại trước khi sử dụng
Nhân vật ông Sáu Lục trong tác phẩm "Ngân hàng ông Sáu Lục" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh được khắc họa một cách sâu sắc và tinh tế. Ông không chỉ đơn thuần là một người cho vay tiền hay cầm cố tài sản, mà là biểu tượng của một tâm hồn bao dung và hiểu biết trong cộng đồng.

Ông Sáu Lục sở hữu một tiệm đồ điện đông khách. Tuy nhiên, điều khiến ông nổi bật hơn cả chính là phương thức cho vay tiền độc đáo của mình. Ông yêu cầu người vay phải để lại một tài sản nào đó để bảo đảm cho khoản vay. Điều này không chỉ thể hiện tính cẩn trọng mà còn có một ý nghĩa sâu xa hơn. Ông Sáu không chỉ muốn bảo vệ tài sản của mình mà còn muốn người vay nhận ra giá trị của những gì đã có. Khi má của nhân vật chính cố gắng cầm cái nồi cơm điện để mượn tiền, ông đã từ chối, không phải bởi lý do gì khác mà vì ông muốn người ta trân trọng những thứ mình có, dù là nhỏ bé.

Qua những lần vay mượn, ông Sáu Lục cho thấy tính cách người lớn với sự thấu hiểu và lòng tốt. Ông không chỉ là một người cho vay, mà còn như một người bạn, một người thầy dạy dỗ các em nhỏ về cách sống có trách nhiệm với đồng tiền và những gì mình sở hữu. Chẳng hạn, khi các trẻ nhỏ đến mượn tiền để chơi game, ông đã từ chối và dạy chúng về cách sử dụng tiền bạc thông minh. Điều này không chỉ thể hiện kinh nghiệm sống của ông mà còn là sự lo lắng cho thế hệ trẻ, điều mà xã hội cần.

Bên cạnh đó, hình ảnh ông Sáu Lục còn thể hiện một quan niệm nhân văn về cuộc sống. Ông giữ lại những đồ đạc cũ kỹ trong kho không phải để làm gánh nặng mà để giúp đỡ những người nghèo khổ, để họ có thể có chỗ dựa trong lúc khó khăn. Việc không bán đi những tài sản này biểu hiện sự tôn trọng quá khứ, và một lòng thương yêu với cộng đồng.

Cuối cùng, qua các nhân vật, Nguyễn Nhật Ánh đã khéo léo lồng ghép những bài học sâu sắc về giá trị của lòng nhân ái, sự sẻ chia và trách nhiệm xã hội trong bối cảnh hiện đại. Nhân vật ông Sáu Lục chính là hình mẫu lý tưởng, không chỉ trong việc chăm lo cho gia đình mà còn cho cả cộng đồng xung quanh, khiến cho người đọc cảm nhận được sự ấm áp của tình người trong cuộc sống đầy bộn bề và lo toan.
Đăng phản hồi